Khi anh dừng lại sau cả 1 hành trình mà chả hết đường duyên Vẫn là góc phố ấy em tới hằng ngày giờ chả ghé thường xuyên Chân ai 1 thời mệt mỏi muốn ngả lưng vào vùng trời xanh biếc Chỉ tiếc chả được cạnh cùng nhau vì Chuyện ngày mai ôi làm sao anh biết! Tình thì hoài mãi cứ vương tơ phút êm đềm kia là thoáng chốc Như em ngồi sau và lặng thinh tựa đầu, đung đưa để nghe anh tán dóc Phút giây ấy cuốn đôi mình tan đi Vào khoảng không giữa bao la vùng đất Ước sau này còn được gặp nhau rồi cài lên em 1 nhành hoa của tùng bách Mà anh vẫn còn mơ trên đất mẹ Để rồi chợt nghe như thanh âm còn vọng đó Gọi "Em ơi liệu còn về với anh không?" Giữa trời Tây Nguyên trông êm đềm mà lộng gió Người thì hoài mãi cứ bình yên, kẻ chỉ mong mai được tương phùng Chuyện mình buồn lắm phải không em? Giờ còn mình ta lại với hương rừng Ở cùng anh nghe phi lao gió hát vỗ về tim nhau Giữa thành phố khi còn em là anh còn một thoáng yên bình Vì ai biết lỡ ngày mai khoảng cách yêu thương chợt rời Cho anh viết rồi khi gặp nhau ta còn chuyện để kể về yên vui một thời Biết bao giờ em còn ghé ngang đây trải hết lòng mình Em yêu ơi hãy cho anh, cho anh 1 phút bồng bềnh Có biển hồ đầy như mắt trong veo buồn mãi chưa vơi Chào em những gì đẹp nhất của 1 chiều xanh thẳm pleiku ơi!! Anh gửi cho em ngày tháng riêng diện màu áo mới tung tăng trên phố hoa Chúm chím môi cười như trẻ lại tuổi mới em đẹp trong veo ánh ngọc ngà Đường tình mình còn thênh thang lắm nên em đừng sợ mỏi gối và chùn vai Với anh yêu thương là cho đi nên chưa bao giờ anh nghĩ là mình sai Anh đã từng có những lời nhạc Mà chất chứa hết những nỗi lòng vào trong Có thể em sẽ chẳng thể hiểu được Trái tim khô héo khi tiết trời vào đông Gió lại vào lòng khi tình vụt tắt anh lại mơ về khi vừa chợp mắt Mình lại nắm tay rồi lại bước đi đường tình vấn vương làm mình ướt mi Ở bên anh là bao ngày trong xanh nhất Ấm áp như thể có thêm một vòng tay ôm Em nhẹ nhàng phái sau lưng rón rén Tặng anh hơi thở quý hơn một vòng tay thơm Nơi bên kia đồi vẫn còn nắng ấm cho môi em cười tít trời trong veo Ai mang hương tình những ngày ấm áp Đôi môi em cười mang tình anh theo Ở cùng anh nghe phi lao gió hát vỗ về tim nhau Giữa thành phố khi còn em là anh còn một thoáng yên bình Vì ai biết lỡ ngày mai khoảng cách yêu thương chợt rời Cho anh viết rồi khi gặp nhau ta còn chuyện để kể về yên vui một thời Biết bao giờ em còn ghé ngang đây trải hết lòng mình Em yêu ơi hãy cho anh, cho anh một phút bồng bềnh Có biển hồ đầy như mắt trong veo buồn mãi chưa vơi Chào em những gì đẹp nhất của một chiều xanh thẳm Pleiku ơi!